Righteous and the wicked the
Red Hot Chili Peppers Lyrics

I can't rest in war
Will you be my friend?
Dark ages never change
Well, I can't comprehend

Kiss me, we self destruct
Can you hear me, Lord?
Yes, I think we're fucked
But I can't rest in war
Righteous and the wicked
Are the war and peace

The righteous and the wicked
War and peace
The killing fist of the human beast
P.O.P., prodigies of peace
Hear me when I'm calling you
From my knees

I am playing for a better day
Playing for a better day, anyway
Oh yeah, I'm playing for a better day

Holy Mother Earth
Crying into space
Tears on her pretty face
I thought she had been raped

Killing your future blood
Fill her with disease
Global abortion pleas
That is what she needs

Righteous and the wicked
Are the war and peace

The righteous and the wicked
War and peace
The killing fist of the human beast
P.O.P., prodigies of peace
Hear me when I'm calling you
From my knees

And I am playing for a better day
Oh yeah, playing for a better day

Are we fire flies
Flashing in the night?
Big thunder rumble fish
But did you get it right?

Headstrong 'bout this song
Exploding souls, be gone
Marvin Gaye, my love
Where did we go wrong?

Righteous and the wicked
Are the war and peace

The righteous and the wicked
War and peace
The killing fist of the human beast
P.O.P., prodigies of peace
Hear me when I'm calling you
From my knees

Well, I am playing for a better day

Lyrics © MoeBeToBlame

Lyrics Licensed & Provided by LyricFind
To comment on specific lyrics, highlight them
Genre not found
Artist not found
Album not found
Song not found
Most interesting comments from YouTube:



I can't rest in war
Will you be my friend
Dark Ages never change
I can't comprehend

Kiss me we self destruct
Can you hear me Lord
Yes I think we're fucked
But I can't rest in war

The righteous and the wicked
War and peace
The killing fist
Of the human beast
Prodigies Of Peace
Hear me when I'm calling you
From my knees
I am prayin for a better day

Holy mother earth
Crying into space
Tears on her pretty face
For she has been raped

Killing your future blood
Fill her with disease
Global abortion please
That is what she needs


Are we fire flies
Flashing in the night
Big thunder rumble fish
Did you get it right

Headstrong battle song
Exploding souls be gone
Marvin Gaye my love
Where did we go wrong


Theresa L. Dowling

@Euan Mangan Blood, Sugar, Sex, Dickheads

It just happened again. I read a news story about Flea playing the national anthem as a bass solo at Kobe’s final game with the Lakers and I went nuts. Every time I’m reminded that the Red Hot Chili Peppers exist, I lose my mind. It’s been a frequent occurence lately. They’re about to release a new record and the promo machine is gearing up.

25 years ago, when I worked at Epic, I had a fucked up experience with the Chili Peppers. The incident was about a 3 on the 1-10 scale of sexual harassment in the music business of the 80s and 90s, and I never consciously thought it was that big a deal. I wasn’t even aware of how intensely I hated them  until a couple of months ago, when the kid that works the desk at my gym played “Can’t Stop.”

I was furious;  I felt like my blood had been replaced with a million small bombs and all of them were about to explode.  I threw my weights to the floor mid-rep and pounded to the desk. Just before I screamed the only words I could come up with —  NO. MORE. CHILI. PEPPERS. — I realized I had to leave. I knew I’d be unable to restrain myself if I had to hear Anthony sing  “mop tops are happy when they feed you” or “can’t stop, addicted to the shindig, chop top, he says I’m gonna win big.” When  I calmed down, I thought about how overblown my reaction was, and allowed for the first time that maybe I didn’t hate them simply because they suck.

I heard stories about the Chili Peppers and the way they treated women long before Anthony was convicted of sexual battery and indecent exposure in 1989 and Chad and Flea were arrested for lascivious behavior, battery and disorderly conduct in 1990. No one in the music industry really gave a shit.  As their legal issues made headlines, they  left  EMI, and every label, including Epic,  wanted to sign them. I was horrified.

I initially refused to even go to a meeting with the band. The  A&R guy was a friend, though, and after an hour of talking about it,  I reluctantly agreed to attend.  At the meeting, I did a credible impression of a person who didn’t think the Chili Peppers were complete shit;  I talked enthusiastically about strategy, artist development and press campaigns, and I presented ideas on further establishing their image.  None of them involved wearing socks on their dicks.

After the meeting,  I took two of the Chili Peppers to the storage room, where we kept the box sets and CDs,  to get the standard sign-with-us swag.  As we looked in a cabinet, they pressed up against me and told me about all of the ways we could make a super sexy sandwich.

At first I thought they were joking. When I realized they weren’t, I ran from the storage room to my office, where I closed my door, sat down at my desk, and cried. I was humiliated and weirdly ashamed, and embarrassed that I was humiliated and weirdly ashamed.   I thought I was a badass. Being a victim didn’t fit my self-perception.

When the Chili Peppers’ then-manager knocked on my door a few minutes later, I stopped crying and let him in. He offered an apology that sounded memorized; it was one he’d obviously offered many times before. The A&R guy apologized after the Chili Peppers left, and I decided to get over it.  I told myself that I knew what I was getting into when I started working in the music business. I was used to the shit that happened  late at night,  back in Boston, when I was wasted  and hanging out at gigs and after show parties. I wasn’t cool with any of it, but I accepted it, and even though the incident with the Chili Peppers  took  place when I was an executive at a major label, sober and doing my job at 2:00 in the afternoon, I decided to accept that, too. It was just the way things were.

Most of the women I know who worked in the music business in the late 80s and early 90s put up with sexual harassment. We didn’t talk about it to our friends, for the most part, and not many of us took any action.  We were ashamed or afraid or didn’t think we’d be believed. We thought we’d be blamed, or worse, we blamed ourselves. We didn’t want to be perceived as weak, and we thought that in order to succeed, we just had to put up with it. Sexual harassment came along with working in the music industry — it was an everyday reality — and a lot of us didn’t even realize that anything was wrong. Most of the reasons  we kept quiet will never stop being reasons —  shame and fear aren’t going to go away — but at least now we know when we’re being harassed.

I started writing about sexual harassment in the music industry in January, just after Amber Coffman tweeted about Heathcliff Berru.  I knew I had something to say, but I didn’t realize that it was about the incident with the Chili Peppers until I heard “Don’t Stop” at the gym.   I didn’t understand why my response was so extreme, and then, this weekend,  I talked to people I was close to at Epic.  One was my boss.  I never told him what happened,  and with the exception of two close friends,   I never told anyone else.   And that’s what disturbs me most.

Fuck the Red Hot Chili Peppers and  the misogynistic culture of the music industry that kept me from speaking up in 1991.  I wish I had.  I’m not naive enough to think it would have made much of a difference, but if it kept just one person from having to hear “Californication,” it would have been a start.

Theresa L. Dowling

“After a very short time it became apparent that there was a certain way Abbey operated, and that I was not going to be able to handle it,” says Smat. His method of operation, she says, included repeatedly asking such questions as ”Can I bite you?” ”Can I touch your thigh?” ”Can I bite your ass?” According to Smat, he predicted that she would sleep with him on a company trip to Maui. She decided to stay home. The day Konowitch began instructing an intern in ”shooting rubber bands at my ass,” Smat says, she was so fed up she walked out of the office.

She says she asked a female executive for advice and was sent to a vice president. He said he’d give her a transfer, effectively a demotion, to a secretarial position. In November 1987, she consulted lawyer Michael Holland.

”He knew of other cases where women had been physically fondled and the lawyers weren’t able to make (the charges) stick because of difficulties of proof,” she says. ”He basically said the law doesn’t work and you don’t have a choice.” ”I advised her that since she was considering other career options anyway, maybe she should just move on,” confirms Holland. Smat resigned in January 1988.

Konowitch declines to comment. His attorney denies Smat’s allegations and claims Arista has no record of any formal complaints or discussions of Smat’s charges. A woman who worked with Smat and Konowitch maintains, however, that there were several formal meetings between Smat and a top Arista manager. ”One of the vice presidents,” she says, ”called up every woman who worked with Abbey and said, ‘Does he really do these kinds of things?’ And all of us said yes. Their solution was to ask us if we wanted to transfer to other departments.”

”On a day-to-day basis Abbey would say gross things,” she says. ”If you asked him for a vacation day, he’d say, ‘Scratch my back and I’ll think about it.’ And he was serious. There were two ways you could handle it. You could just laugh or ignore it or swear at him, or you could really let it get to you. Joanne didn’t want to put up with it — and she shouldn’t have had to — and she complained.”

”Complaints were made by Joanne to me,” says Roy Lott, executive vice president and general manager of Arista Records. ”The situation was analyzed. I, and others, talked to various people. And we found no basis for taking any action against Abbey Konowitch.”

Konowitch’s career apparently has not been affected by any of the complaints. He is now senior vice president for music and talent at MTV, where he decides which bands’ videos get airtime. Last year he was selected as one of Entertainment Weekly‘s Power 101 (he was No. 25).

Other men in music facing harassment charges have fared less well.

Marko Babineau, 40, former general manager of the Geffen Records’ DGC label, resigned unexpectedly in September ”to be with his family.” On Nov. 14 his former assistant, Penny Muck, 28, filed suit against him for sexual harassment, intentional infliction of emotional distress, and assault and battery. She charged, among other things, that Babineau touched her breasts and buttocks, ejaculated on a magazine he had placed in front of her, placed his erect penis in her ear, and ordered her to clean up his semen. Other women who worked for Babineau have told similar tales. His attorney has not returned this magazine’s calls.

Mike Bone, 42, former copresident of PolyGram’s Mercury Records, lost his job Nov. 1, two days before allegations surfaced in the Los Angeles Timesabout his alleged misconduct in the office. In July 1990, while president of PolyGram’s Island Records, he allegedly propositioned his then administrative assistant, Lori Harris, 28, at a company party, and when he was rebuffed made it clear that her job was in jeopardy. The next morning he fired her. ”His attitude was ‘That was pleasure; this is business,”’ says Harris, who filed a harassment suit against Bone and Island Records in July, charging violation of the New York State human rights laws. ”I view him as kind of pathetic at this point,” she says, noting that she was unemployed for six months and still has found only part-time work. ”What’s ridiculous is that no one stopped him. Island Records and PolyGram don’t care what happened to me. They moved him from president of a company where he had been accused of harassing and firing his assistant to president of a new company (Mercury) where no one knew what he’d done. He got to start over.” Bone, who has denied Harris’ charges in the past, referred a reporter to his lawyer, who said Bone would not respond.
Jeff Aldrich, 41, recently RCA’s senior vice president of A&R, was let go in December 1990 as a result of multiple sexual harassment complaints. At a convention in Scottsdale, Ariz., Aldrich reportedly made passes at several female employees, throwing one of them onto a bed and physically molesting her. ”Conventions are about teasing, sexual kind of stuff,” says an employee, ”but he was crossing the line. He was sticking his hand down blouses and up skirts. So anyway, we all get back from the convention Sunday and on Monday there’s a very weird vibe in the office. The woman had complained that she wanted him out of there, and they did an inquiry.” Says an RCA executive, ”When some double-digit number of women complained, we knew we had to fire him.” Aldrich is now an executive in A&R at Giant Records. A remorseful Aldrich confirmed that he was ”fired from RCA for an incident that happened at a convention that had something to do with sexual harassment.” A spokesman for Aldrich said it is ”important to know it was while he was inebriated,” and he has since entered a drug and alcohol rehabilitation program.

High-powered L.A. lawyer Abe Somer, 53, former head of the music department at the firm of Mitchell, Silberberg & Knupp, recently settled a harassment suit out of court. His former secretary, Phyllis Finkbeiner, complained that Somer instructed her to bring the office mail to his house, where he greeted her naked at the door. A former summer associate at the firm alleged similar treatment in an affidavit supporting the suit. At a poolside meeting at Somer’s home, she said, he told her, ”You seem a little uptight. If Mick Jagger and (producer) Richard Perry were sitting here, I don’t know if they’d be comfortable with you. If they wanted you to kiss them or give them a hand job, you just do it.” Managing partner Bill Cole says Somer no longer has an office at the firm but is retained on ”of counsel” status. Somer is now part of the legal department at Rondor Music Publishing Co.Somer’s attorney speculated that the allegations were ”hearsay from disgruntled former employees.”

These stories certainly imply that women are routinely abused in the music business. They also say that men can be fired if enough women bring charges against them, even though the charges are untested in any court or other formal proceeding. And now that several lawsuits have hit the headlines, it seems the music business has reached a point of no return. But will any changes in the acceptability of babeage translate into real power and freedom for women?

”If we maintain our fearfulness and keep quiet about this,” says a female former executive at a major label, ”things are not going to change.”

She’s afraid to give her name.

— Additional reporting by Cheryl McCall, Joanna Powell, and Jean Rosenbluth
In 1996 they had charges in three states at once for sex crimes against women employed to work at their concerts

Theresa L. Dowling

Sexual Harassment: Music -- Our report on the state of the music industry

By Melissa Rawlins Updated December 06, 1991 at 05:00 AM EST


There’s a word for it in the music-video business, where male fantasies of young, compliant women are the very heart of commerce. ”That sexy-babe, bimbo kind of stuff that the labels always want,” says a woman who’s made rock videos for years, ”my friends and I in the industry refer to it as ‘babeage.’ It’s part of just an overwhelming predeliction for sleazy male behavior in this business.”

Babeage. What would rock & roll be without it? Just peek into the fantasy world of music videos. What you see isn’t real, but real people produce those videos, and the often graphic, violent sexuality they contain. So it’s no surprise that babeage is a buzzword. Insiders say that in the world of pop and rock-an insular world ruled by six major recording conglomerates, in which only one woman (Sylvia Rhone, chairman of Atco/East West) is at the top-sexual harassment is not just rampant but epidemic, more pervasive than in any other branch of entertainment.

Ugly stories come not just from the lowly but from people at all levels of the business. There’s Mary Cary, guitarist for Rosary, a female hard-rock band, describing a pawing studio owner who demanded sex in exchange for recording time. ”He told us that if we slept with him, he would get us a label deal, and he was just a sleazy little studio guy with no power.” And the notoriously raunchy band the Red Hot Chili Peppers, reversing the roles in an interview for Creem with journalist Nina Malkin, bombarded her with lewd questions about her sex life. (”They were just goofing,” their manager says.) At a radio industry convention last year, top radio consultant Randy Michaels hired a stripper, disguised as a waitress, to have her shirt ripped off during a panel on contemporary hit radio. And an executive at a major label made assignments to employees while playing pornographic tapes on his VCR — ”He did it just to humiliate us,” one woman said.

”The industry promotes the bimbo image very well,” says an ex-label executive, who left the business because of what she characterized as its unacceptably sexist environment. ”The man in music spends his day promoting bimbos on album covers, and the women in the office are viewed as just more of those bimbos. Not all men see it this way, obviously. But the violence is there. In this business, people are reduced to things, and it’s awful.”

That’s an attitude that often starts near the very top — in the offices, say, of an Abbey Konowitch, 40, who in the mid-’80s was vice president for video and artist development for Arista Records. In July 1987, Arista promoted a woman named Joanne Smat into Konowitch’s department, as national manager of artist development. Although several women alleged to Entertainment Weekly reporters that Konowitch verbally abused female coworkers, Smat is the only one willing to go on the record with charges. Because she has since married and left the music business to become an advertising executive, she no longer feels her career is threatened. Other sources, male and female, have confirmed Smat’s story but stressed that if Konowitch found out their names, their careers would be ruined.


Theresa L. Dowling

Essa é uma atitude que muitas vezes começa perto do topo - nos escritórios, digamos, de Abbey Konowitch, 40, que em meados dos anos 80 era vice-presidente de desenvolvimento de vídeos e artistas da Arista Records. Em julho de 1987, Arista promoveu uma mulher chamada Joanne Smat no departamento de Konowitch, como gerente nacional de desenvolvimento de artistas. Embora várias mulheres tenham alegado aos repórteres da Entertainment Weekly que Konowitch abusaram verbalmente de colegas de trabalho, Smat é a única que está disposta a entrar no registro com acusações. Como ela se casou e deixou o ramo da música para se tornar uma executiva de publicidade, ela não sente mais que sua carreira está ameaçada. Outras fontes, homens e mulheres, confirmaram a história de Smat, mas enfatizaram que, se Konowitch descobrisse seus nomes, suas carreiras seriam arruinadas.

"Depois de muito pouco tempo, ficou claro que havia um certo modo de funcionamento do Abbey e que eu não seria capaz de lidar com isso", diz Smat. Seu método de operação, diz ela, incluía repetidamente fazer perguntas como "Posso morder você?" "Posso tocar sua coxa?" "Posso morder sua bunda?" Segundo Smat, ele previu que ela dormisse com ele em uma viagem de empresa a Maui. Ela decidiu ficar em casa. No dia em que Konowitch começou a instruir um estagiário em "atirar elásticos na minha bunda", diz Smat, ela estava tão cansada que saiu do escritório.

Ela diz que pediu conselhos a uma executiva e foi enviada a um vice-presidente. Ele disse que lhe daria uma transferência, efetivamente um rebaixamento, para uma posição de secretária. Em novembro de 1987, ela consultou o advogado Michael Holland.

"Ele sabia de outros casos em que as mulheres eram fisicamente afeiçoadas e os advogados não foram capazes de fazer (as acusações) ficarem por causa de dificuldades de prova", diz ela. "Ele basicamente disse que a lei não funciona e você não tem escolha." "Eu a aconselhei que, já que ela estava considerando outras opções de carreira, talvez devesse seguir em frente", confirma Holland. Smat renunciou em janeiro de 1988.

Konowitch se recusa a comentar. Seu advogado nega as alegações de Smat e alega que Arista não tem nenhum registro de queixas ou discussões formais sobre as acusações de Smat. Uma mulher que trabalhou com Smat e Konowitch sustenta, no entanto, que houve várias reuniões formais entre Smat e um dos principais gerentes da Arista. "Um dos vice-presidentes", diz ela, "telefonou para todas as mulheres que trabalhavam com Abbey e disse: 'Ele realmente faz esse tipo de coisa?' E todos nós dissemos sim. A solução deles foi nos perguntar se queríamos transferir para outros departamentos. ”

"No dia-a-dia, Abbey dizia coisas grosseiras", diz ela. "Se você pedisse um dia de férias, ele dizia: 'Arranhe minhas costas e eu pensarei sobre isso.' E ele estava falando sério. Havia duas maneiras de lidar com isso. Você poderia apenas rir, ignorá-lo ou xingá-lo, ou poderia realmente deixar isso chegar até você. Joanne não queria tolerar isso - e ela não deveria ter - e reclamou.

"As queixas de Joanne foram feitas por mim", diz Roy Lott, vice-presidente executivo e gerente geral da Arista Records. A situação foi analisada. Eu e outros conversamos com várias pessoas. E não encontramos base para tomar nenhuma ação contra Abbey Konowitch. ”

A carreira de Konowitch aparentemente não foi afetada por nenhuma das queixas. Ele agora é vice-presidente sênior de música e talento da MTV, onde decide quais vídeos das bandas serão transmitidos. No ano passado, ele foi selecionado como um dos Poderes da Entertainment Weekly 101 (ele era o número 25).

Outros homens na música que enfrentam acusações de assédio se saíram menos bem. 

Marko Babineau, 40, ex-gerente geral da gravadora DGC da Geffen Records, renunciou inesperadamente em setembro "para estar com sua família". Em 14 de novembro, sua ex-assistente, Penny Muck, 28, entrou com uma ação contra ele por assédio sexual, inflição intencional de sofrimento emocional e agressão e agressão. Ela acusou, entre outras coisas, que Babineau tocou seus seios e nádegas, ejaculou em uma revista que ele colocara na frente dela, colocou seu pênis ereto no ouvido dela e ordenou que ela limpasse o sêmen. Outras mulheres que trabalhavam para Babineau contaram histórias semelhantes. O advogado dele não respondeu às ligações desta revista.

Mike Bone, 42 anos, ex-copresidente da Mercury Records da PolyGram, perdeu o emprego em 1º de novembro, dois dias antes de surgirem acusações no Los Angeles Times sobre sua suposta má conduta no escritório. Em julho de 1990, enquanto presidente da Island Records da PolyGram, ele teria proposto sua então assistente administrativa, Lori Harris, 28 anos, em uma festa da empresa e, quando foi rejeitado, deixou claro que seu trabalho estava em risco. Na manhã seguinte, ele a demitiu. A atitude dele era 'Isso foi prazer; isso é negócio ”, diz Harris, que entrou com um processo de assédio contra a Bone and Island Records em julho, acusando violação das leis de direitos humanos do Estado de Nova York. "Eu o vejo como meio patético neste momento", diz ela, observando que ficou desempregada por seis meses e ainda encontrou apenas trabalho de meio período. O ridículo é que ninguém o deteve. A Island Records e a PolyGram não se importam com o que aconteceu comigo. Eles o mudaram do presidente de uma empresa onde ele foi acusado de assediar e demitir seu assistente para presidente de uma nova empresa (Mercury), onde ninguém sabia o que ele havia feito. Ele tem que começar de novo. Bone, que negou as acusações de Harris no passado, encaminhou um repórter ao seu advogado, que disse que Bone não responderia.

Jeff Aldrich, 41 anos, recentemente vice-presidente sênior de A&R da RCA, foi demitido em dezembro de 1990 como resultado de várias queixas de assédio sexual. Em uma convenção em Scottsdale, Arizona, Aldrich teria feito passagens contra várias funcionárias, jogando uma delas em uma cama e a molestando fisicamente. "As convenções são sobre coisas provocantes e sexuais", diz um funcionário, "mas ele estava cruzando a linha. Ele estava enfiando a mão em blusas e saias. Enfim, todos voltamos da convenção no domingo e na segunda-feira há uma vibração muito estranha no escritório. A mulher reclamou que queria que ele saísse de lá e eles fizeram um inquérito. Diz um executivo da RCA: "Quando um número de mulheres com dois dígitos reclamou, sabíamos que tínhamos que demiti-lo". Aldrich é agora executivo de A&R na Giant Records. Aldrich, arrependido, confirmou que foi “demitido da RCA por um incidente que aconteceu em uma convenção que tinha algo a ver com assédio sexual”. Um porta-voz de Aldrich disse que é "importante saber que estava enquanto estava embriagado" e, desde então, ele entrou em um programa de reabilitação de drogas e álcool.

O advogado de Los Angeles Abe Somer, 53 anos, ex-chefe do departamento de música da firma Mitchell, Silberberg & Knupp, recentemente resolveu um processo de assédio fora do tribunal. Sua ex-secretária, Phyllis Finkbeiner, reclamou que Somer a instruiu a levar a correspondência do escritório para sua casa, onde a recebeu nua na porta. Um ex-associado de verão da empresa alegou tratamento semelhante em uma declaração de apoio ao processo. Em uma reunião à beira da piscina na casa de Somer, ela disse, ele lhe disse: “Você parece um pouco tenso. Se Mick Jagger e (produtor) Richard Perry estivessem sentados aqui, eu não sei se eles ficariam confortáveis com você. Se eles queriam que você os beijasse ou lhes desse um trabalho manual, basta fazê-lo. O sócio-gerente Bill Cole diz que Somer não tem mais um escritório na empresa, mas permanece com o status de "advogado". Agora, Somer faz parte do departamento jurídico da Rondor Music Publishing Co. O advogado de Somer especulou que as alegações eram "boatos de ex-funcionários descontentes".

Essas histórias certamente implicam que as mulheres são abusadas rotineiramente no negócio da música. Eles também dizem que homens podem ser demitidos se um número suficiente de mulheres apresentar acusações contra eles, mesmo que as acusações não tenham sido testadas em nenhum tribunal ou outro processo formal. E agora que vários processos chegaram às manchetes, parece que o negócio da música chegou a um ponto sem retorno. Mas será que alguma mudança na aceitabilidade do bebê se traduz em verdadeiro poder e liberdade para as mulheres?

"Se mantivermos nosso medo e ficarmos calados sobre isso", diz uma ex-executiva de uma grande gravadora, "as coisas não vão mudar".

Ela tem medo de dar o nome dela.

- Reportagem adicional de Cheryl McCall, Joanna Powell e Jean Rosenbluth

Theresa L. Dowling

Sự coi thường khó chịu đối với hành vi sai trái tình dục của các rocker huyền thoại

Anthony Kiedis, Steven Tyler và Bill Wyman đều tận hưởng sự nghiệp âm nhạc thành công mặc dù mối quan hệ trong quá khứ của họ với phụ nữ chưa đủ tuổi vị thành niên


Người ta có thể tách một sự vi phạm nghiêm trọng như hành vi sai trái tình dục khỏi sự nghiệp thành lập và nổi tiếng trong công việc không? Điều gì sẽ xảy ra nếu những sự vi phạm đó xảy ra trong nhiều thập kỷ trước khi thủ phạm đạt được thành công và danh tiếng mà họ được hưởng ngày hôm nay? Có công bằng khi tách nghệ thuật khỏi tác giả của nó? Điều gì xảy ra nếu họ xin lỗi hoặc sửa đổi?

Đây chỉ là một vài trong số những câu hỏi đang được tranh luận giữa làn sóng cáo buộc về hành vi sai trái tình dục đối với các nhạc sĩ, nhà làm phim nổi tiếng và các loại hình sáng tạo khác. Nhiều trong số những cáo buộc này có từ nhiều năm, thậm chí hàng thập kỷ, nhưng những câu chuyện mới đối với hầu hết chúng ta và do đó, các thủ phạm đã bị chế giễu nhanh chóng và gay gắt. Nhưng những gì về những cáo buộc cũ đã tồn tại từ lâu trong phạm vi công cộng? Tại sao chúng ta không đối xử với họ với cùng một sự ghê tởm và tại sao chúng ta không thực hiện những hành động tương tự để quở trách thủ phạm? 



Đó là một thời điểm khác, tình dục đã được đối xử khác trước đó, đó là lý lẽ thường được sử dụng để biện minh cho sự vi phạm của các anh hùng như Chuck Berry, Bill Wyman, Jimmy Page và Iggy Pop. Tất cả những người đàn ông này và nhiều người khác đã thừa nhận tham gia vào các mối quan hệ lãng mạn với phụ nữ dưới 18 tuổi khi bản thân họ ở độ tuổi 20 hoặc 30. Wyman đã 47 tuổi khi anh bắt đầu hẹn hò với một cô bé 13 tuổi - tất nhiên, với sự chấp thuận của mẹ cô. Ban nhạc cũ của Wyman, The Rolling Stones, sau đó đã phô trương sự hợp tác của họ với các nhóm thiếu niên về hàng hóa được bán trong chuyến lưu diễn Voodoo Lounge năm 1994 của họ.

Nhiều ngôi sao nhạc rock đương đại như Anthony Kiedis của Red Hot Chili Peppers cũng khoe khoang về việc phạm tội hiếp dâm theo luật định mà không có hậu quả. Trong cuốn tự truyện năm 2005, Scar Tissue , Kiedis kể lại mối quan hệ tình dục của mình với một nữ sinh Công giáo 14 tuổi. Kiedis lúc đó 23 tuổi; và sau khi biết được tuổi của cô, anh lại tiếp tục quan hệ tình dục với cô. Ông viết :

Ngày hôm sau chúng tôi lái xe đến Baton Rouge, và dĩ nhiên, cô ấy đi cùng chúng tôi.Sau khi chúng tôi ra khỏi sân khấu, cô ấy đến gặp tôi và nói, 'Tôi có vài điều muốn nói với bạn. Cha tôi là cảnh sát trưởng và toàn bộ tiểu bang Louisiana đang tìm tôi vì tôi đã mất tích. Ồ, và bên cạnh đó, tôi chỉ mới mười bốn tuổi. ' Tôi đã không sợ hãi vô cùng, bởi vì trong tâm trí hơi hoang tưởng của tôi, tôi biết rằng nếu cô ấy nói với cảnh sát trưởng rằng cô ấy đang yêu tôi, anh ấy sẽ không đưa tôi ra một cánh đồng và bắn, nhưng tôi đã làm muốn đưa cô ấy trở về nhà ngay lập tức. Thế là chúng tôi lại quan hệ thêm một lần nữa.

Mối quan hệ của họ đã truyền cảm hứng cho bài hát 1985 của Red Hot Chili Peppers, Nữ hoàng Công giáo, quy tắc, được ban nhạc phát trực tiếp vào năm 2007 sau khi được nhận vào công chúng trong Scar Tissue , Kiedis và ban nhạc của anh tiếp tục được hưởng ngôi sao nhạc rock. Họ đã giành được giải Grammy, các lễ hội có tiêu đề và thậm chí còn xuất hiện tại Super Bowl. Vào năm 2012, Red Hot Chili Peppers đã được lưu giữ trong Đại sảnh Danh vọng Rock and Roll.

Gần đây, khi các cáo buộc về hành vi sai trái được đưa ra chống lại Jesse Lacey của Brand New, Matt Mondanile của Real Real, và ca sĩ kiêm nhạc sĩ Alex Calder , những người đàn ông đã thấy sự nghiệp của họ kết thúc sau vài giờ. Các buổi hòa nhạc đã bị hủy bỏ, âm nhạc của họ biến mất khỏi các nền tảng phát trực tuyến, và nhiều năm thành tựu quan trọng và thương mại về cơ bản bị bỏ trống - cuối cùng, tất cả những gì quan trọng là những hành động sai trái của họ.

Tại sao sau đó chúng ta để Wyman hoặc Kiedis không có scot? Đơn giản vì đó là lúc khác?Bởi vì khi sự vi phạm của họ được công khai, nó đã phát vào các ngôi sao nhạc rock của họ? Bởi vì đàn ông Mỹ đã mất tới 241 năm để thức dậy và có một cuộc trò chuyện về hành vi sai trái tình dục? Và thậm chí sau đó, một số người thà có một kẻ ấu dâm còn hơn cả một đảng Dân chủ như thượng nghị sĩ tiếp theo của Alabama. Có đáng để hủy hoại sự nghiệp? Có đáng để hủy hoại cuộc sống của một người phụ nữ?

Năm 1975, ca sĩ Aerosmith Steven Tyler, khi đó 27 tuổi, bắt đầu hẹn hò với một cô gái 16 tuổi tên Julia Holcomb, người mẹ đã ký hợp đồng giám hộ với anh. Cô sớm mang thai, nhưng sau đó mối quan hệ của họ đã đi về phía nam. Căn hộ của họ bốc cháy, và cô phải vào bệnh viện, trong thời gian đó Tyler buộc cô phải phá thai. Khi tôi trở về nhà với mẹ, tôi là một linh hồn tan vỡ, anh ấy đã kể lại trong một bài luận năm 2011 . Tôi không thể ngủ vào ban đêm mà không gặp ác mộng về việc phá thai và hỏa hoạn. Thế giới dường như là một nơi tối tăm.

Trong vài tuần qua, nhiều phụ nữ can đảm cuối cùng đã bắt đầu chiếu ánh sáng vào nơi tối tăm đó. Đáng buồn thay, chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đi.

Theresa L. Dowling

팬을 공격 한 후 밴드에 배치

파수꾼 스 태시 일자

올랜도 센티넬

개인 정보 정책

그들의 이름대로 Red Hot Chili Peppers는 뜨거웠습니다. 너무 뜨거워서 무대를 쓰레기로 옮긴 다음 해변에서 MTV를 찍는 동안 비키니 입은 여자를 다루기 위해 군중으로 뛰어 들었습니다.

경찰은 즐겁지 않았습니다.

MTV도 밴드를 던져 버렸다. 그리고 20 세의 버지니아 여성도 두 명의 밴드 멤버에 대해 고발을 제기하지 않았습니다.

레드 핫 칠리 페퍼스의 수비수는 수요일 오후 MTV 테이핑에서의 에피소드는 이미지의 일부일 뿐이며, 때로는 전략적으로 배치 된 양말이나 기저귀를 착용하는 단계를 포함하는 경우도 있다고 말합니다.

아마도. 그러나 금요일 이른 아침, Volusia County Beach Rangers는베이스 기타리스트 인 Flea와 드러머 채드 스미스를 체포하고 음탕 한 행동, 배터리 및 무질서한 행동으로 그들을 충전하는 것이 레인저의 이미지의 일부라고 결정했습니다.

메리어트 호텔에서 콘서트를 마치고 금요일 오전 1 시경에 밴드 멤버 절반을 체포 한 후 몇 시간 동안 레인저 족장 존 키반은“나는 그것을 참지 않을 것이다. "당신의 딸이 될 수 있습니다."

수요일의 근접전은 MTV가 클럽 MTV 댄스 프로그램을 위해 테이핑하는 동안 진행되었습니다. 경찰은 펑크를 이해하는 데 어려움을 겪는 것으로 보이는 경찰에 따르면 밴드는 실제 이름이 마이클 발 자리 (Michael Balzary) 인 벼룩 (Flea)이 차드 스미스 (Chad Smith)의 드럼 킷에 대항하여베이스 기타를 두드리기 시작했을 때 노래 "Knock Me Down"을 립싱크하고 있었다. 밴드의 쇼.

"세트가 끝날 무렵 밴드 멤버들은 무대 위를 뛰어 다니며 마이크를 무대 바닥으로 밀고 악기를 휘두르며 드럼을 두드리며이 작가의 말을 완전히 듣지 못한 경찰에 대한 논평을하기 시작했다." 데이토나 경찰 로버트 그림.

"머리에 여러 가지 빛깔의 털을 가진 면도 한 머리를 가진 밴드 멤버 중 한 명이 백인 여성 피해자를 데려와 어깨에 얹었다"고 Grim은 말했다.

Beach Ranger Guy Grasso의 보고서에 따르면 스미스는 벼룩에 합류하여 여성 수영복 바닥을 부분적으로 벗기고 엉덩이를 때리기 시작했다.

그 시점에서 그 여자는 벼룩이 무릎을 꿇고 그녀를 움켜 쥐고 구강 성교를 요구하기 위해 모래에 떨어 졌다고 Grasso의 보고서는 말했다.

MTV 보안은 벼룩을 철수하고 봄 방학 동안 MTV의 기지 인 Texan Motel의 재산을 호위했다.

커반 대변인은 목요일 밤 여성 판사 로버트 밀러 서킷에서 체포 영장을 받았다고 밝혔다.

커반은“공무원이 지난 날 밤-당신이 그것을 원한다면-우리는 영장을 섬기고 체포했다”고 커반은 말했다. "누군가가 누군가를 폭행하면, 우리는 무언가를 할 것입니다."

26 세인 벼룩은 비 자연스럽고 음탕 한 행동을 저지르기 위해 배터리, 무질서한 행동 및 권유로 기소되었고 2,000 달러의 보석금을 내었다. 28 세인 스미스는 배터리로 충전되어 1,000 달러 보석금으로 풀려났다. 모든 고발은 경범죄입니다.

벼룩이나 스미스 모두 금요일에 언급을 할 수 없었다.

여자는 논평을 거절했다.

All comments from YouTube:

Expectedlime _

Can I just go scream UNDERRATED from the top of a mountain somewhere?

Jose Gordo

@Theresa L. Dowling you saying that just proves my point. Have you even bothered bringing this up to actual authorities or police. Also, while you are targeting a sexual assault from 1989, hundreds, if not thousands of people are doing this Shit right now, which deserves attention more than something that happened 3 decades ago. Goddamn, you just look like you want attention so please stop talking and do something about it

Theresa L. Dowling

@Jose Gordo Everyone I talk to on Youtube is so dumb I don't know, are they all 5 years old?

J Wichmann

It only went triple platinum, what planet were you on? lol

Jose Gordo

@Theresa L. Dowling you know, as tragic and shitty as the situation is, please stfu. No one wants to see the YouTube comments being spammed OVER AND OVER AGAIN. If you wanna bring attention to the situation, go to some sort of news outlet or something. You spamming the same shit over and over again isn’t doing anything for you except making you look like a moron and an attention seeker. Do something productive about the situation. Also, people can seperate the artist from the art, so please shut up and go outside.

Philipp Schneider

Theresa L. Dowling Oh my God shut the fuck up

19 More Replies...


Not a single bad song on this album. It's freaking amazing

Carmina Manalac

No bad song in any album with john hehe

Lisa Utley

i know its just fun


i can’t say enough for the baby gen xer that wrote the name of the album over and over again in my 6th grade English book, 25 years later I’m still jamming to this

More Comments

More Videos